WELCOME CÁC BẠN ĐẾN PHỐ - XIN ĐỪNG QUÊN: TỔ TIÊN TA DỰNG NƯỚC - ĐẢNG CỘNG SẢN VN ĐANG BÁN NƯỚC CHO TÀU

Trang Chính Diễn Đàn Gallery About MGP Người Việt Năm Châu Một Góc Phố HĐHP MGP phpBB Lư Lạc Long
Pḥng Phát Thanh MGP VietKey Online MGP Làm Quen MGP Cyber Cafe Văn Học Nghệ Thuật Xă Hội Tin Tức Thời Sự
Go Back   DIỄN ĐÀN MỘT GÓC PHỐ > THÔNG BÁO ĐẶC BIỆT > Bài Trang Chính (PORTAL)
Register FAQ Members List Calendar Mark Forums Read

Bài Trang Chính (PORTAL) Dành cho bài vở được chọn lọc từ Thành viên MGP sáng tác hoặc sưu tầm. Giới thiệu dần những góc riêng của các khuôn mặt tài hoa trong phố...

Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old 07-25-2010, 04:30 PM
LyLacLong's Avatar
LyLacLong LyLacLong is offline
Rong Lac
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 55
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Default "Cái Tôi" trong công cuộc tranh đấu chống Cộng sản VN

"Cái Tôi" trong công cuộc tranh đấu chống Cộng sản VN

Lư Lạc Long

Thỉnh thoảng, tôi cũng thường đọc bài của tác giả Lê diễn Đức đăng tải rải rác trên mạng và cũng "cảm" được tấm ḷng của tác giả LDĐ dành cho dân tộc và đất nước VN (qua một số bài viết). Nhưng vừa qua, đọc cái bài Từ chuyện Đàm Vĩnh Hưng bị tấn công: Chống ca sĩ “cộng sản” thế nào cho đúng của LĐD th́ quả là một sự "thất vọng" (thật sự thất vọng) và bi quan thêm cho dân tộc và đất nước VN khi đây là một bài viết của 1 người quan tâm, suy/ưu tư, ... và "tự nhận" muốn đóng góp công sức của bản thân vào công cuộc tranh đấu (chung) để đem lại tự do, dân chủ cho đồng bào VN đang bị "bỏ tù" trong cái nhà tù lớn của đảng cộng sản VN mệnh danh XHCNVN . Thông thường, th́ tôi tránh (tối đa) không phê b́nh ( theo cách này) bài viết của "phe ta" (các phe phái tranh đấu cho tự do dân chủ cho VN) như có thể được. Nhưng bài viết này của tác giả LDĐ và một số bài liên hệ nhân việc ông Lư Tống xịt "pepper-spray" một văn công VC (ĐVH) ở San Jose là một "giọt nước làm tràn ly"... Nên tôi cũng phải phát biểu/viết cảm nghĩ của ḿnh như 1 một người (hải ngoại) quan tâm đến đồng bào và quê mẹ VN.

Để tránh mất th́ giờ của độc giả quan tâm, tôi không rào đón dài ṿng nữa mà xin phép đi vào "vấn đề" ngay:

Trong bài viết trên, tác giả Lê Diễn Đức đem kinh nghiệm của ông, một phó chủ tịch Hội Doanh Nghiệp (Ba Lan ?) đă từng đứng ra (tiếp) tổ chức "show" phối hợp sự tŕnh diễn của ca sĩ trong nước và ca sĩ hải ngoại, cách "hành xử của bà đại sứ việt cộng T nào đó ..." và phản ứng đón nhận/ từ chối của cộng đồng VN ở Ba Lan rồi từ đó liên hệ, nhận xét, so sánh đến chuyện "Lư Tống xịt hơi cay văn công ĐVH" và đi đến những kết luận, mà theo thiển ư của tôi, rất thiếu sót trong nhận định t́nh h́nh, yếu kém trong nhận thức "chính trị"... . Nói cách khác, th́ lư luận/ lập luận trong bài viết này rất ngây ngô, ngớ ngẩn, buồn cười ... Đọc bài viết, nó cho tôi cái cảm tưởng "động cơ" để ông Đức viết bài này có thể là do "ghét/ ghen... cá nhân" của ông Đức dành cho ông Lư Tống, để trưng bày "cái ta" của ông hơn là xuất phát từ "nỗi niềm ưu tư lo lắng" cho đất nước !

1) Chuyện "bà đại sứ T. chống ca sĩ hải ngoại" (mà ông Đức kể) và chuyện ông Lư Tống chống văn công việt cộng là 2 chuyện hoàn toàn khác nhau. Nói nôm na, đó là chuyện trái táo và trái nho ... chẳng có liên quan mà có thể c̣n trái ngược với nhau nữa nên không thể dùng để "so sánh & liên hệ" được. Xa hơn, một kết luận trong bài viết của ông rất là "chấm hỏi" (tối nghĩa).

"Cứ nghĩ ai sống trong chế độ cộng sản th́ đều là cộng sản hết, không nhiều th́ ít, là nhầm to, nhầm khủng khiếp, nhầm đau đớn. Nhắm mắt tẩy chay tuốt tuột sẽ có lúc bị quê xệ một cục như bà Đại sứ T. ở Ba Lan từng chống ca sĩ hải ngoại." ( trích Lê Diễn Đức)

- Không phải chi có ông Đức là đă từng sống, biết và có kinh nghiệm với "xă hội VN" (đă qua & hiện giờ) ... mà rất nhiều người đang sống ở Bắc Mỹ "hiểu biết" rành rẽ không kém sút ông đâu (người viết bài này là một thí dụ đang sống và nếu có hứng thú th́ ông có thể tự nhiên "thử & nghiệm"). Xuất thân từ "giới xhcn" chưa đủ để bảo đảm là ông Đức "hiểu & biết" việt cộng nhiều hơn cũng như đường lối tranh đấu (với cs) của ông Đức sẽ tốt và có hiệu quả hơn người khác. Và tôi có thể khẳng định ông "nhầm to, nhầm khủng khiếp, nhầm đau đớn..." (chữ của ông) ở điểm này.

- Riêng về cái câu trên, người đọc có thể "diễn nôm": Bà đại sứ T đừng có "bé cái nhầm" và kết luận là "tất cả" ca sĩ hải ngoại chống cộng sản? Cứ nh́n trường hợp ca sĩ Khánh Ly th́ biết ... Khánh Ly có chống cộng sản đâu?? v.v.. Nếu mà độc giả "diễn nôm" theo hướng này th́ tôi sợ rằng ông Đức sẽ phải giải thích thêm ư của ông để "thanh minh thanh nga" cho rơ ràng "nhận xét gán ghép" của ông cho ca sĩ Khánh Ly & tập thể "ca sĩ hải ngoại" nói chung.

2) Ông Đức nhận xét về cá nhân ĐVH và tương tự là "cộng cắc ké", có thể chưa hiểu rơ "cs là ǵ?", và mục đích chính chỉ là "tiền " ... th́ tôi có thể đồng ư ... Và con người, ngoại trừ một thiểu số như các bậc thánh nhân, th́ ai không làm việc v́ "danh & lợi" đây ??? Nói cách khác nhận xét về mục đích "danh lợi" của ông là đúng ... Nhưng nhận xét về ảnh hưởng của những việc làm của ĐVH và liên quan (do bất kỳ động cơ nào) ... và những phương cách chống lại ... th́ tôi phải nói thẳng thắn là chính ông Đức đă "nhầm to, nhầm khủng khiếp, nhầm đau đớn..." chứ chẳng phải là ông Lư Tống ... V́ do bất cứ động cơ nào, việc làm của ĐVH & liên quan, gián tiếp hay trực tiếp, cũng với kết quả là tiếp tay csVN tấn công và đi ngược lại "lư tưởng, mục tiêu, mục đích..." của cộng đồng người Việt hải ngoại nói riêng và gây trở ngại cho công cuộc vận động cho dân chủ/ tự do của VN nói chung ... Nếu ông Đức mà không nh́n ra cái điểm này tôi có thể mạnh dạn & thẳng thắn "khuyên" ông điều này: Có lẽ ông nên trùm mền mà ngủ th́ tốt hơn cho bản thân ông và mọi người đấu tranh cho "tự do/dân chủ" khác hơn là tốn công sức viết những ư kiến vớ vẩn, thiển cận, non nớt, "ta đây"... như bài viết vừa qua ... ngoại trừ là ông có những ư định khác mà tôi không/chưa biết.

Ai cũng biết, là người dân trong nước phải tự giúp họ trước là chính, không ai có thể giúp họ được nếu họ không tự giúp bản thân trước . Nếu họ không tự giúp, th́ cộng đồng thế giới, cộng đồng hải ngoại VN cũng "bó tay" thôi. Họ (dân VN trong nước) chính là những con bịnh cần thuốc men và thầy thuốc. Nếu con bịnh không chịu khám bệnh và uống thuốc, th́ chỉ có một kết quả là bịnh sẽ nặng thêm và chờ ngày "tử vong" là chắc chắn.

Phần cộng đồng hải ngoại th́ ông Đức nói, chỉ có thể đóng "vai tṛ hỗ trợ" trong công cuộc đấu tranh, tạm bỏ qua rất nhiều ư kiến "về vai tṛ của người Việt hải ngoại" khác với ông Đức (như của ông Nguyễn Gia Kiểng và một số các tác giả khác), tôi cũng đồng ư với ông ở đây (for the sake of argument) . Nhưng tôi xin hỏi ông làm thế nào để người Việt hải ngoại có thể hoàn thành tốt như có thể được vai tṛ hỗ trợ này?? Nếu những tác hại như ĐVH và liên quan gây ra cho tập thể người Việt tỵ nạn không được ngăn chận một cách có hiệu quả. Trong bài viết của ông, tôi không thấy ông đề nghị 1 phương cách nào ngăn chận /chống việc này cả ??? Mà ông chỉ phê b́nh việc "giả trang" của Lư Tống để có thể đến gần và "spray" ĐVH để "biểu hiện một chống đối chính trị" của LT nói riêng và cộng đồng tị nạn cs nói chung. Ai cũng phải nh́n thấy việc, ĐVH cũng chẳng phải là đối tượng chính để ông Tống "ăn thua" mà CSVN mới là đối tượng chính của ông Lư Tống & rơ ràng là ông Lư Tống chẳng hề có ư đả thương ĐVH (việc quá dễ cho Lư Tống, và ở Mỹ nếu muốn và bất chấp hậu quả, th́ muốn đả thương cỡ như ĐVH, chẳng có khó khăn chi lắm và ngay 1 người b́nh thường, chẳng có chi xuất xắc, như tôi cũng làm được và nếu cần thiết cho công cuộc chung/ cho lư tưởng của tôi ... th́ có lẽ tôi cũng dám "đổi tất cả" để làm lắm đa ... ) Nói vậy cho ông Đức 'hiểu" là ngoài Lư Tống th́ c̣n nhiều Lư Tống (đang im lặng) khác nữa ! Cho nên ... phải "biết ḿnh & biết người" và "trọng người trọng ḿnh chút" khi phê b́nh những việc "nhạy cảm" này nếu muốn người khác tôn trọng ḿnh.

Việc làm của ông Lư Tống, có thể là không hợp luật pháp Mỹ hiện hành ... nhưng không có "phi văn hóa Mỹ" ... như một số trí thức dỏm đă nói (và họ nói mà không hiểu rơ văn hóa Mỹ và định nghĩa của chữ văn hóa nói chung ... mà tôi và một số bạn hữu đọc những bài này đă ôm bụng cười ... và muốn "phun nước bọt" thẳng vào mặt các ngài "trí không thức", đỏm dáng như hề, mà cứ "hụ c̣i sảng" và ... v.v... làm điếc tai mọi người).

Xa hơn, cái quan niệm "nam nhi" (như ông Đức diễn tả) cần nên được xét lại v́ sau khi tôi đọc bài viết của ông th́ tôi nghĩ ông chỉ là gà th́ làm sao hiểu nỗi được "ó", đại bàng, và chim Lạc ... Nhưng đây là quyền của ông . Kế đến, ông có vẻ "xem thường" ĐVH, nhưng theo tôi thấy th́ nếu so sánh giữa LDĐ & ĐVH th́ ĐVH đă làm việc có kết quả khá tốt (cho tuyên vận/ nghị quyết 36 của CSVN) nhiều hơn là ông Lê diễn Đức đang làm & đóng góp cho phong trào dành tự do, dân chủ ... và những QUYỀN LÀM NGƯỜI cho dân Việt Nam đó. Xin lỗi lời thực có thể mất ḷng, nhưng thuốc đắng sẽ giả tật.

3) Ông Đức nói, việc làm của LT "... gây phản cảm và bực tức, thậm chí bị mỉa mai bởi dư luận trong nước...".
Tôi thường thấy những nhà tranh đấu có khuynh hướng "hoà hợp ḥa giải" với cộng sản VN thường hay sử dụng luận điệu này và họ có quyền phát biểu suy nghĩ của họ. Như ông Đức, trong trường hợp này chẳng hạn. Điều tôi muốn "nêu" lên là các vị này thường nói chuyện với "lập luận chân trước đá chân sau" và mâu thuẫn ngay chính trong những điều các ông đă nói ... th́ làm sao "thuyết phục" người khác th́ nói chi đến cái việc "hưởng ứng / ủng hộ" được ???

Một vài thí dụ:

- Như về mỉa mai? th́ ông Đức "dẫn chứng" trong nước những tay bồi bút cs VN đă dựa vào những sự trách móc (của phe không cs) về việc này để mỉa mai "phe ta". Quả thiệt là "buồn cười" cho cái nhận xét này. V́ từ xưa tới giờ, có Lư Tống hay không có Lư Tống, cũng chẳng có khác biệt chi hết. Khi mà csVN cảm thấy sự việc nào bất lợi cho họ hoặc có thể "trục lợi" được ... th́ thủ đoạn nào, dù bẩn thỉu, bất nhân đến đâu, mà csVN không xài/ sử dụng đây? Ông Đức có thể cho tôi một thí dụ làm điển h́nh không? Cho nên, ông Đức dùng bài viết của bồi bút cs để "dẫn chứng" cho tâm t́nh của người dân VN trong nước ... th́ tôi thiệt là hết ư kiến (để nói thêm) !!! Có lẽ nhân dịp này, các ngài "đấu tranh" (như ông Đức ) nên tạm "tránh đâu" (đó) để "tịnh tâm" lại và suy nghĩ/ tự đánh giá bản thân ... trước khi "phê b́nh" búa sua ... những phương cách hành động (cho mục đích chung) của những người khác.

- Như về "người Việt hải ngoại", ông Đức nhận xét là chỉ có thể đóng vai tṛ hỗ trợ và dân chúng VN trong nước phải đóng vai tṛ chính ... th́ suy cho cùng, cái việc Lư Tống đă làm có "ăn thua" chi lắm đến "tiềm năng" tranh đấu của những người trong nước với csVN. Họ đóng vai tṛ quyết định mà ... thành công th́ họ hưởng thất bại th́ họ chịu . Và căn cứ vào sự thực th́ có thể nói hầu hết những người Việt hải ngoại hiện nay, tham gia đóng góp vào công cuộc tranh đấu này chẳng có ai tham /ước vọng trở về VN để tham chính, để tranh giành quyền hành, hay hy vọng được hưởng lợi lộc vật chất trực tiếp .... khi dân chúng VN thắng cs & tạo dựng được một xă hội dân chủ tự do (chân chính) ở VN. Có lẽ ngoại trừ một thiểu số chính khách có tham vọng này và số người này th́ chắc có thể đếm được bằng (ngón) tay. Nói cách khác, là người Việt hải ngoại chẳng có nhu cầu hoà giải ḥa hợp chi với Việt cộng cả, họ không cần Việt cộng trong đời sống thường nhật của họ ... và không có Việt cộng mon men đến gần th́ càng tốt hơn cho các cộng đồng hải ngoại. SỰ THỰC, NÓ LÀ NHƯ VẬY! Tôi chẳng có vẽ vời hay thêm bớt chi cả.

Dựa vào lập luận của ông Đức, tôi đi một bước xa hơn nữa cho dễ lư luận và dễ thấy vấn đề hơn là các nhà đấu tranh trong nước cứ coi khối người Việt hải ngoại như con số KHÔNG đi (không có hoặc có nhưng chẳng có thực lực hoặc không thể nhờ vả tin cậy ... v.v) th́ việc chi mà ông Đức và các ngài đấu tranh khác phải trách móc, phải "phản cảm" (tôi ghét cái chữ này nhất). Nói thiệt, cái lập luận "ăn vạ" & "đổ thừa" này của các ngài chẳng có sức thuyết phục nào hết. Người trong nước biết "phản cảm", bộ người hải ngoại "vô cảm" sao, bộ họ sẽ không biết "mất cảm t́nh" với các đối tượng "phản cảm" như ông và tương tự à . Không có chi ngăn cấm họ "buông xuôi" cả ... và những sự việc như ĐVH xảy ra càng nhiều th́ sẽ có nhiều người hải ngoại sẽ buông xuôi thêm ... V́ vậy, người Việt hải ngoại không phải chỉ cần một Lư Tống mà càng nhiều người như Lư Tống th́ càng tốt. Tốt cho hải ngoại và tốt cho cả VN. V́ "hậu phương" (hải ngoại) có vững mạnh th́ mới hoàn thành vai tṛ hỗ trợ cho tiền tuyến (trong nước) được.

- Như một sự thực trước mắt, ông Đức và tương tự, những người thường hay trách móc, ăn vạ, đổ thừa ... cho người Việt hải ngoại, phải mở mắt ra mà nh́n (dù muốn hay không): Đó là là VN có c̣n bị cs thống trị hay không th́ cũng chẳng có ảnh hưởng chi nhiều lắm đến khối người Việt hải ngoại hiện nay và người Việt hải ngoại cũng chỉ là những người b́nh thường (với đầy đủ hỉ nộ ái ố sân si). Có lẽ ông Đức và một số liên quan, do thời cuộc, được ưu đăi bởi chế độ ... và chưa tự đặt ḿnh vào giầy của người khác . Tập thể người Việt ở Bắc Mỹ muốn hay không muốn th́ đa số cũng có khác lịch sử h́nh thành với cộng đồng người Việt ở Ba Lan . Cho cá nhân, tôi không phải là "thế hệ già", nhưng do kinh nghiệm, tôi vẫn không cảm thấy "comfortable" (tin tưởng, đồng cảm ...) với các thành phần liên hệ việt cộng gộc của ông quen lắm. Và xin làm ơn đừng có lên lớp "bài học đạo đức" THA THỨ ... Nói thẳng thắn , như một con người văn minh, tôi có thể không hành xử bất nhân, vô đạo đức với kẻ thù của tôi ... Nhưng quên (những ǵ việt cộng đă làm) th́ không thể nào quên, và tha thứ th́ có thể xét lại... Và căn cứ, những ǵ CSVN đă làm, đang làm... th́ chính họ không cần được ai tha thứ (của dân VN) và không đáng được sự tha thứ (của dân VN). Và các ông th́ rao giảng và khuyên dân VN nên tha thứ . Chỉ riêng cái chuyện này, tôi nghĩ các ông đang đi bằng đầu hoặc đang đi trên mây rồi.

- Cho cá nhân, tôi cũng nhận thấy là người Việt hải ngoại đă chưa làm đúng, làm đủ như tiềm năng cho phép để ủng hộ người Việt trong nước trong công cuộc đấu tranh với CSVN. Nhưng "bàn chuyện này xa hơn" không phải là mục đích của bài viết này. Ở đây, tôi chỉ muốn nêu lên một số quan điểm phi lư/ không thuận lư/ mâu thuẫn ... của một số người khoác áo đấu tranh (mà cũng hơi khó phân biệt là thiệt hay c̣ mồi cho cs ) mà tôi thường gặp và các "ngài này" thường tự cho họ cái quyền "oang oang" mắng mỏ những có người suy nghĩ / hành động khác với các ông; gây/ tạo "phản cảm" cho các ông và dân VN (go to hell với phản cảm của các ông và cứ tự do mà phản cảm); làm cản trở các ông đấu tranh; làm hại công cuộc đấu tranh chung .. v..v.

Xin hăy làm phần của các ông, như các ông nghĩ là đúng ... Cuối cùng th́ hành động & kết quả sẽ là một chứng minh hùng hồn nhất và thuyết phục mọi người nhất.

Tôi biết, "chính trường" là một môi trường phức tạp hơn cả chiến trường, nơi cần phải biết "nghi ngờ", quan hệ "bạn thù" phải hiểu theo nghĩa khác hơn b́nh thường, và những người làm chính trị (chính trị gia) cần phải sử dụng những thủ đoạn/ phương tiện chính trị cần thiết ... để dành chiến thắng. Nhưng đây là chuyện của các nhà chính trị chuyên nghiệp, tôi không bàn sâu hơn v́ ngoài khả năng ... C̣n cho đa số những người hải ngoại quan tâm đến chính trị (làm chính trị bị động & có ư thức), như cá nhân tôi chẳng hạn, tôi góp công tiếp sức chỉ v́ ḷng thương mến dành cho đồng bào và quê mẹ VN, tôi chống csVN là v́ nh́n thấy được csVN là quốc nạn cho dân tộc & đất nước, chứ chẳng mong mỏi "trở về" dành chia "cái chi chi" ở VN cả. Tôi đă có nhiều hơn là đủ để sinh sống, về vật chất lẫn tinh thần, ở quê hương thứ hai này. Và cho đa số những người hải ngoại khác có lẽ cũng như vậy. Cho nên các bạn ở Việt Nam hăy dùm ơn để ư đến cái cái sự thực này và XIN NHỚ CHO LÀ CÁC BẠN TRANH ĐẤU CHO CHÍNH BẢN THÂN , CHO CON CHÁU , CHO ĐỒNG BÀO, CHO DÂN TỘC VÀ ĐẤT NƯỚC VN CỦA CÁC BẠN CHỨ CHẲNG PHẢI CÁC BẠN TRANH ĐẤU CHO NGƯỜI VIỆT Ở HẢI NGOẠI hoặc cho dân Pháp, dân Mỹ, dân Úc ... v.v.. Thành công th́ chính các bạn và dân VN sẽ hưởng kết quả, thất bại th́ chính các bạn và dân VN sẽ gánh chịu hậu quả (sẽ không ai nhào vô mà dành hưởng hay gánh chịu dùm được cả ) ... Người Việt hải ngoại có thể giúp v́ t́nh đồng bào, v́ t́nh cảm dành cho quê cha đất tổ của con người. Thế giới, nhân loại v́ công lư và lẽ phải sẽ giúp các bạn. Nhưng trước hết, dân Việt phải biết ḿnh muốn ǵ và phải làm chuyện của dân Việt cần phải làm trước th́ người khác mới có thể giúp được. Không có bửa ăn nào mà không phải trả tiền và quyền"TỰ DO" được sống như một con người ở thế kỷ 21 th́ cũng vậy! (Freedom is not Free).

Cuối cùng, xin các "ngài" vỗ ngực tự xưng là "hoạt động" v́ dân tộc và đất nước VN, nếu thực sự có ḷng như tuyên bố, th́ xin đừng viết thêm những bài viết loại "con thuyền Nghệ An" này nữa . Rất khó ngửi và rất khó ''tiêu hóa" cho đa số người Việt tị nạn cộng sản ... Mà tôi là một điển h́nh, và dù cho một người có hiếu ḥa v́ cảm t́nh dành cho phe tranh đấu với csVN ... mà cứ phải xem nhiều bài viết loại này hoài th́ có lúc cũng sẽ bị bội thực, sẽ khó dằn được bực dọc và sẽ phải phản ứng (xổ ra những ǵ khó ngửi như đă nuốt vào) và kết quả là một sự thực "xấu xí" (nhục nhă và đau ḷng) cho phe đấu tranh và việt cộng th́ ngồi cười mỉm chi. Dù biết vậy, nhưng việc chi cũng có giới hạn của nó .... "Nam nhi" phải làm những việc "nam nhi" cần làm .. như cần phải phải xổ ra th́ phải xổ ra ... và mọi việc tính sau. Nói khác, nếu bài viết này có làm ông Lê Diễn Đức và tương tự "phản cảm" thêm nữa th́ cũng đành chịu cái việc bị "mất cảm t́nh" vậy.

(Xin gởi ông Lê Diễn Đức một đoạn trong bài viết "The Man In The Arena" của ông Theodore Roosevelt , một cựu tổng thống Mỹ, và có lẽ cũng nên nói rơ với ông Đức điều này là tôi không có liên hệ chi với Lư Tống cũng như chưa từng có giao tiếp với Lư Tống.)

Quote:
Trích trong: "The Man In The Arena"
...
It is not the critic who counts; not the man who points out how the strong man stumbles, or where the doer of deeds could have done them better. The credit belongs to the man who is actually in the arena, whose face is marred by dust and sweat and blood; who strives valiantly; who errs, who comes short again and again, because there is no effort without error and shortcoming; but who does actually strive to do the deeds; who knows great enthusiasms, the great devotions; who spends himself in a worthy cause; who at the best knows in the end the triumph of high achievement, and who at the worst, if he fails, at least fails while daring greatly, so that his place shall never be with those cold and timid souls who neither know victory nor defeat...
Theodore Roosevelt
26th President of the United States
Lư Lạc Long
(TTL/TMCT/ July, 2010)




Bài của Lê Diễn Đức Từ chuyện Đàm Vĩnh Hưng bị tấn công: Chống ca sĩ “cộng sản” thế nào cho đúng:
Spoiler:
Từ chuyện Đàm Vĩnh Hưng bị tấn công: Chống ca sĩ “cộng sản” thế nào cho đúng

Năm 1995, kỷ niệm lần thứ 50 Quốc khánh nước CHXHCN Việt Nam, dưới sự hỗ trợ của Đại sứ quán Việt Nam ở Ba Lan, Hội doanh nghiệp Việt Nam tại Ba Lan tổ chức một cuộc biểu diễn lớn phục vụ cộng đồng tại Cung Văn hóa và Khoa học ở thủ đô Warszawa, Ba Lan.

Lúc bấy giờ, là phó chủ tịch Hội Doanh nghiệp, tôi nằm trong Ban tổ chức lo toan các thủ tục ăn ở, đi lại cho đoàn trong nước qua Ba Lan biểu diễn. Ngoài MC là hoa hậu Hà Kiều Anh c̣n có các nghệ sĩ, ca sĩ Trần B́nh, Trần Tiến, Mỹ Linh, Thanh Lam, Thu Hiền, Trung Đức, Quốc Trung…

Sau khi tiễn đoàn nghệ thuật đi, ngồi quyết toán thu chi với nhau, chúng tôi bị lỗ chỏng vó khoảng 7 ngàn đô la (không kể tiền quà cáp, tiền shopping – ai ham phục vụ người đẹp th́ ráng chịu), và chia đều lỗ ra cho từng người trong… ban tổ chức! Tất nhiên, chúng tôi vẫn vui vẻ và dặn nhau cương quyết không tiết lộ cho các… bà xă biết!

Buổi biểu diễn này được nhiều người trong Đại sứ quán Việt Nam và những người ủng hộ Ṭa đại sứ phấn khích xem như một động tác đáp trả lại buổi biểu diễn nghệ thuật trước đó, cũng tại thủ đô Warszawa, cách thời điểm này không lâu, của đoàn ca sĩ hải ngoại, do một số doanh nhân người Việt ở Ba Lan và Đức phối hợp mời.

Nhạc hội được tổ chức tại Pḥng Nghị hội của Cung Văn hóa và Khoa học.

Cung Văn hóa và Khoa học nằm ngay giữa trái tim của Thủ đô Ba Lan – nói theo ngôn ngữ thời cộng sản – là món quà của nhân dân Liên Xô tặng nhân dân Ba Lan. Chính v́ thế, sau 3 năm xây dựng, ngày 22/07/1955 khi đưa vào sử dụng, người ta gọi đầy đủ là “Cung Văn Hóa và Khoa học mang tên Stalin”.

“Cung Văn hóa và Khoa học” là một khối kiến trúc đồ sộ cao 230,68 mét, 42 tầng, dung tích 817 ngàn mét khối, tiêu thụ lượng điện bằng một thành phố 30 ngàn dân, với 3.288 pḥng ốc, trong đó có nhiều nhà hát, rạp chiếu phim, pḥng triển lăm…

Sau khi Ba Lan giành được tự do, dân chủ tên Stalin bị xóa, chỉ giữ lại phần đầu – Cung Văn hóa và Khoa học – trở thành đề tài gây xung đột trong ư thức của xă hội Ba Lan. Ngang ngửa nhau. Một bên đ̣i đập bỏ biểu tượng của cộng sản tai chướng trong lịch sử Ba Lan. Một bên khác cương quyết giữ lại v́ nó mang lại lợi ích kinh tế cho thủ đô, vừa là một công tŕnh lớn.

Sau hơn một thập kỷ, tranh căi dường như được chấm dứt vào năm 2006, khi Ủy ban Bảo vệ Di tích Cổ ghi Cung Văn hóa và Khoa Học vào danh sách di tích lịch sử.

Bây giờ th́ người ta chỉ c̣n t́m cách xây dựng các công tŕnh bao quanh nó. Giống như kiến trúc của chủ nghĩa tư bản sẽ bao vây và lấn lướt ṭa nhà của chủ nghĩa cộng sản, các công tŕnh lớn dần dần mọc lên trên quảng trường rộng lớn này như các khách sạn Mariotte, Intercontinetal, tổ hợp văn pḥng-dịch vụ kềnh càng của ING Hà Lan, trụ sở Bank Austria Creditanstalt, và sắp tới đây là Bảo tàng Nghệ thuật Hiện đại, cùng với nhiều dự án khác trong tương lai.

Pḥng Nghị Hội của Cung Văn hóa và Khoa học là nơi tổ chức các hội nghị, các buổi biểu diễn nghệ thuật, thi Hoa hậu Ba Lan… Thời cộng sản thường được sử dụng cho các Đại hội đảng cộng sản Ba Lan. Nơi đây, nếu tính cả chỗ ngồi trên ban-công, các lô riêng dành cho VIP, có thể chứa tới gần 3 ngàn người, với trang thiết bị ánh sáng và âm thanh chuyên dụng hoàn hảo.

Trong buổi diễn hôm ấy, ca sĩ Khánh Ly đă xúc động phát biểu trước khán giả người Việt ngồi chật cứng pḥng diễn rằng, trong cuộc đời biểu diễn nghệ thuật của ḿnh, chưa bao giớ Khánh Lư được hát trên một sân khấu bề thế và sang trọng như ở Ba Lan.

Warsaw Cult Palace By Night - Ảnh: Wikipedia.pl

Có rất nhiều các ngôi sao trong làng ca sĩ hải ngoại, nhưng có lẽ gây ấn tượng nhất sau Khánh Ly là Linda Trang Đài với những bài hát, phục trang và khiêu vũ sôi động, bốc lửa, một h́nh ảnh chưa quen vào giai đoạn ấy trên sân khấu miền Bắc. Thằng con trai tôi bấm máy lia lịa, để sau đó về in thành h́nh và hănh diện treo khắp pḥng ngủ của nó!

Trước buổi diễn, lúc bấy giờ bà Đại sứ T. họp chi bộ Đảng cấm các đảng viên cộng sản không được mua vé xem diễn và trao (không chính thức) cho họ nhiệm vụ phổ biến, nhắn nhủ mọi người tẩy chay.

Mặc dù có quan hệ thân thiết với bà Đại sứ, tôi chẳng phân vân chút nào, mua vé (khá đắt) cho cả gia đ́nh và c̣n rủ rê nhiều người nữa. Ngoài tôi, lác đác dăm ba người khác cũng không nghe lời Sứ quán, tuy nhiên hầu như đảng viên, nghiên cứu sinh nằm nhà v́ ngại liên lụy.

Cái mà Đại sứ quán Việt Nam sợ nhất là các ca sĩ hải ngoại sẽ thông qua tác phẩm của ḿnh, phổ biến tuyên truyền tinh thần chống Cộng, phản động.

Trong buổi biểu diễn, các nghệ sĩ hải ngoại đă chinh phục khán giả một cách kinh ngạc chỉ bằng các bài hát về quê hương, đất nước, về thân phận con người, về t́nh yêu, tuổi trẻ… Không một chút chính trị nào! Các bàn hoa ngoài hành lang pḥng diễn bán hết sạch. Người ta phải chạy ra ngoài mua thêm. Riêng ca sĩ Khánh Lư ôm cả một rừng hoa hồng và phải hát theo yêu cầu khán giả liên tiếp trong tiếng vỗ tay ầm vang, làm đảo lộn cả chương tŕnh.

Kết quả thành công ngoài tưởng tượng, niềm hân hoan cũng như cái hồn đọng lại trong ḷng bà con qua buổi diễn thực sự là cái tát vào những người có suy nghĩ ấu trĩ, hẹp ḥi và đầy mặc cảm thù hận về các ca sĩ hải ngoại.

Từ sau cuộc biểu diễn này, hàng năm, các ca sĩ hải ngoại trong các chuyến lưu diễn ở châu Âu thường xuyên ghé Ba Lan và trở thành sinh hoạt văn hóa b́nh thường của cộng đồng.

Tôi qua Mỹ không c̣n nhớ bao nhiêu lần nữa và có cơ hội tṛ chuyện với nhiều người chống Cộng nổi tiếng, thứ thiệt ở đây, từ phó thường dân đến cựu sĩ quan cao cấp và cả những người đang nằm trong lănh đạo cộng đồng ở một số tiểu bang.

Tôi tranh căi với họ về phương pháp. Tôi rất ủng hộ họ (thậm chí tham gia) biểu t́nh phản đối các lănh đạo cộng sản Việt Nam qua Mỹ , bởi v́ các cuộc biểu t́nh này hợp pháp và đánh động tích cực lên sự chú ư của nhân dân Mỹ, báo chí truyền thông và chính phủ Mỹ trước những vi phạm nhân quyền và đàn áp các nhà tranh đấu dân chủ của Đảng cộng sản Việt Nam.

Tôi cũng ủng hộ cộng đồng hải ngoại tẩy chay những cuộc tŕnh diễn văn hóa của các ca sĩ Việt Nam được tổ chức ở nước ngoài bằng ngân sách của nhà nước. Nếu cho rằng, đây là hành động nằm trong Nghị quyết 36 của Đảng cộng sản Việt Nam th́ quá rơ ràng.

Chống Cộng, tức là chống chủ nghĩa cộng sản và tập đoàn cộng sản Ba Đ́nh là hoàn toàn đúng, hợp với xu thế của thời đại. Chẳng vậy mà Nghị viện châu Âu – châu Âu là nơi đẻ ra chủ nghĩa quái thai này – đă ra phán quyết chủ nghĩa cộng sản là tội ác của nhân loại đó sao.

Thế nhưng, chống như thế nào và vào đối tượng nào mới là đáng bàn. Với những buổi biểu diễn riêng lẻ của các ca sĩ từ Việt Nam qua Mỹ, được tổ chức trong khuôn khổ cá nhân, mang mục đích kinh doanh thuần túy, cần sáng suốt đánh giá trước khi có động thái bất xứng.

Tôi biết khá nhiều người trong giới văn nghệ sĩ ở Việt Nam. Đàm Vĩnh Hưng tôi xem như thứ nhóc con và hoàn toàn có thể liệt cậu ta vào đám ca sĩ có tham vọng, sống hoàn toàn theo chủ nghĩa thực tế và cơ hội. Để yên thân, được lướt đà danh vọng không bị cản trở và có tiền bỏ túi, không chỉ Đàm Vĩnh Hưng, mà nhiều nhân vật “xướng ca vô loài” khác có thể hát các bài ca ngợi Đảng và Hồ Chí Minh ngon lành ở Việt Nam. Thậm chí hát say sưa! Thế nhưng, ra khỏi sân khấu, hỏi Hồ Chí Minh sinh và chết năm nào, đa phần trong họ không biết, mà họ cũng chẳng quan tâm. Nếu tâm đầu ư hợp, uống vài ly là loại này có thể chửi Đảng và Hồ Chí Minh cũng hay như hát. Đây là sự thật.

Đàn ông, nam nhi quân tử, mà phải cải trang làm đàn bà để tặng hoa rồi tấn công một tay ca sĩ sến, trói gà chưa chặt như Đàm Vĩnh Hưng, vừa kỳ cục, non tay, vừa phí công và chẳng mang lại tác động chống Cộng nào thiết thực. Ngược lại c̣n gây phản cảm và bực tức, thậm chí bị mỉa mai bởi dư luận trong nước. Nhà báo Trương Duy Nhất trong bài “Nhân chuyện Mít Đàm” nói câu đầy trách móc: “Chống Cộng sản th́ nhè mấy ông Cộng sản mà chống, chứ đi chống chi mấy anh chàng tóc vàng hát nhạc sến như Đàm Vĩnh Hưng – Những cô cậu ca sĩ mà ngay cả cái chữ “Cộng sản” là ǵ có khi c̣n không giải nghĩa được?”. Bài này được nhiều trang web, blogs, kể cả các trang pro-cộng sản đăng lại, trong đó có cây điếm bút, chuyên nghề châm chọc, khiêu khích người Việt hải ngoại là Tổng biên tập tờ “Thể Thao TP HCM” Hồ Thu Hồng.

Nói cho cùng, người Việt hải ngoại (trong đó có tôi) chống Cộng giỏi bao nhiêu chăng nữa th́ cũng chỉ là yếu tố hỗ trợ. Đất nước có dân chủ hay không là do dân chúng trong nước quyết định. Nếu ai đó nhân danh dân chủ, tự do chân chính cho Việt Nam th́ không thể bỏ qua yếu tố này.

Cứ nghĩ ai sống trong chế độ cộng sản th́ đều là cộng sản hết, không nhiều th́ ít, là nhầm to, nhầm khủng khiếp, nhầm đau đớn. Nhắm mắt tẩy chay tuốt tuột sẽ có lúc bị quê xệ một cục như bà Đại sứ T. ở Ba Lan từng chống ca sĩ hải ngoại.

Cố nhân có nói: Ném chuột đừng để làm vỡ b́nh ngọc, là thế. Huồng hồ đây là con chuột nhắt, chẳng cần mất công đuổi. Nếu chuột sống dơ, láu cá, mặt trơ trán bóng, sẽ có ngày mèo chén thịt nó.

Ngày 23/07/2010

Nguồn: Blog Ledienduc
__________________
Nhân sinh tự cổ thùy vô tử,
Lưu thủ đan tâm chiếu hăn thanh
Reply With Quote
Reply

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -7. The time now is 07:27 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.4
Copyright ©2000 - 2010, Jelsoft Enterprises Ltd.
- Một Góc Phố US -